Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Thơ viết trong tù - p 3


28= IV
Người ta nói với em: “Đừng bỏ mẹ mà đi
Thế mà em bỏ mẹ rồi chạy trốn
Đ mẹ đi tìm emchẳng tìm ra
Mẹ đi tìm rất nhiều năm, rồi bỗng
Ngồi khóc rồi chết. Từ lâu lắm
Nơi ngôi nhà ngày xưa em đã đùa chơi
Con chó trong sân giờ bỏ đi rồi
Đã bật tung những ô cửa sổ
Những con cừu non trong khu vườn nhỏ
Vẫn suốt ngày gặm cỏ, nhưng về đêm
Chim cú vọ lại rộn rã báo tin
Không cho những nhà hàng xóm ngủ.
Và trong trong khu vườn nhỏ của em
Những cây tầm ma giờ đã mọc lên
Trong lặng lẽ chúng vẫn chờ em đó
Giờ nước cạn khô ở trong đầm nhỏ
Nơi mà em từng tắm những ngày xanh
Khu rừng nhỏ buồn bã giờ bỏ hoang
Com chim ở đó không còn hát nữa
Bởi vì em đã nó theo mình
Trên bờ dốc giếng nước bị bỏ quên
Cây liễu héo khô nghiêng mình cúi xuống
Con đường nơi xưa em thường thơ thẩn
Giờ những bụi cây gai nhọn mọc đầy.
Giờ em ở đâu, em đi về đâu?
Giờ em đang sống trong nhà ai đó?
Trong gia đình lạ, trong miền đất lạ
Em đang vui với ai hở em tôi
Và cho ai em trao cả cuộc đời?
Con tim em vui, và trong cung điện
Diễm lệ kia, em không còn nhớ đến
Mái nhà tranh thân thiết của mình…
Tôi xin cầu Chúa, để cho nỗi buồn
Mãi mãi em không hề biết đến
Và để em tôi sống trong cung điện
Đức Chúa Trời em không đem kết án
Và em không nguyền rủa mẹ của mình.
[1847]

28=IV
«Не кидай матері», — казали,
А ти покинула, втекла,
Шукала мати — не найшла,
Та вже й шукати перестала,
Умерла, плачучи. Давно
Не чуть нікого, де ти гралась,
Собака десь помандрувала,
І в хаті вибито вікно.
В садочку темному ягнята
Удень пасуться. А вночі
Віщують сови та сичі
І не дають сосідям спати.
І твій барвіночок хрещатий
Заріс богилою, ждучи
Тебе не квітчану. І в гаї
Ставочок чистий висихає,
Де ти купалася колись.
І гай сумує, похиливсь.
У гаї пташка не співає —
Й її з собою занесла,
В яру криниця завалилась,
Верба усохла, похилилась,
І стежечка, де ти ходила,
Колючим терном поросла.
Куда полинула, де ділась?
До кого ти перелетіла?
В чужій землі, в чужій сем’ї
Кого ти радуєш? До кого,
До кого руки приросли?
Віщує серце, що в палатах
Ти розкошуєш, і не жаль
Тобі покинутої хати...
Благаю Бога, щоб печаль
Тебе довіку не збудила,
Щоб у палатах не найшла...
Щоб Бога ти не осудила
І матері не прокляла.
[Між 17 квітня і 19 травня 1847,
С.-Петербург]
  

29= V
Con thường đi ra mộ đ làm chi? –
Mẹ rầu rĩ nói với cô con gái
Tại vì sao khổ đau cho uổng phí
Tại vì sao con không ngủ hằng đêm
Tại vì sao hở bồ câu của mẹ?”
Thế đấy, mẹ ơi!” Và cô gái lại đi
Còn người mẹ lại chờ trong nước mắt.

Những lá cỏ trên nấm mồ không khép
Mà đêm đêm tươi tốt
Còn cô gái đã hứa hôn
Trồng một cây kim ngân
Và rót đầy nước mắt
Nàng cầu Chúa lòng lành
Cho mưa rót xuống hằng đêm
Và những giọt sương dày dặc
Đ cho kim ngân lớn lên
Và nghiêng cành xuống đất.
“Có thể, con chim sẽ quay về
Từ thế giới bên kia
Ta sẽ làm tổ
Và sẽ ngồi ở đó
Cùng với người trên cây kim ngân
Hai đứa sẽ ngồi bên
Sẽ khóc và nức nở
Rồi hát lên khe khẽ
Còn đến sáng ra
Cùng bay về thế giới bên kia”.

Và kim ngân đã lớn lên
Thả bóng cành bóng lá
Cô gái suốt ba năm
Vẫn đi ra ngôi mộ.
Sang năm thứ tư… cỏ cây không ngủ
Mà tươi tốt về đêm –
Cô gái với cây kim ngân
Thổn thức những lời như thế:
“Hỡi kin ngân cao rộng
Kim ngân của ta ơi
Từ giờ cho đến sáng
Không phải bằng nước lạnh!
Nước mắt thành dòng sông
Người ta tưới cho kim ngân
Bằng niềm vinh quang láu lỉnh
Mà người ta mang đến
Những người bạn gái xúc phạm
Người bạn gái của mình
Để cả cây kim ngân
Cũng chịu điều tai tiếng.
Xin hãy quấn lên đầu ta
Bằng những hạt sương sa
Và những cành lá rộng
Hãy che cho ta ánh nắng!
Và khi buổi sáng ra
Thiên hạ sẽ cười nhạo ta
Và những cành lá rộng kia
Bọn trẻ con bẻ xuống”.
Buổi sớm trong thung lũng
Con chim non thì thầm
Còn dưới cây kim ngân
Cô gái nằm im bất động
Cô gái trẻ không còn cử động
Cô đã yên giấc ngủ ngàn năm…

Mặt trời đã mọc lên
Trên ngôi mộ, mọi người đã đi làm
Người mẹ không ngủ dù không còn hy vọng
Nhưng người mẹ cứ chờ con
Để những dòng nước mắt rơi xuống.
[1847]

29= V
— Чого ти ходиш на могилу? —
Насилу мати говорила. —
Чого ти плачеш, ідучи,
Чому не спиш ти уночі,
Моя голубко сизокрила? —
— Так, мамо, так. — І знов ходила,
А мати плакала, ждучи.

Не сон-трава на могилі
Вночі процвітає.
То дівчина заручена
Калину сажає,
І сльозами поливає,
І Господа просить,
Щоб послав він дощі вночі
І дрібнії роси.
Щоб калина прийнялася,
Розпустила віти.
— Може, пташкою прилине
Милий з того світа.
Зов’ю йому кубелечко,
І сама прилину,
І будемо щебетати
З милим на калині.
Будем плакать, щебетати,
Тихо розмовляти,
Будем вкупочці уранці
На той світ літати.

І калина прийнялася,
Віти розпустила.
І три літа на могилу
Дівчина ходила.
На четверте... Не сон-трава
Вночі процвітає,
То дівчина з калиною
Плаче, розмовляє:
— Широкая, високая
Калино моя,
Не водою до схід-сонця
Поливаная.
Широкії ріки-сльози
Тебе полили,
Їх славою лукавою
Люде понесли.
Зневажають подруженьки
Подругу свою,
Зневажають червоную
Калину мою.
Повий мою головоньку,
Росою умий.
І вітами широкими
Од сонця закрий.
Вранці найдуть мене люде,
Мене осміють,
Широкії твої віти
Діти обірвуть. —
Вранці-рано на калині
Пташка щебетала,
Під калиною дівчина
Спала, не вставала.
Утомилось молодеє,
Навіки спочило...
Вставало сонце з-за могили,
Раділи люде, встаючи.
А мати й спати не лягала,
Дочку вечерять дожидала
І тяжко плакала, ждучи.
[Між 17 квітня і 19 травня 1847,
С.-Петербург]



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét